Cảm ơn anh 2
Cảm ơn Anh, vì đã giúp em thay đổi suy nghĩ về Cô Đơn, bây giờ khi em đã quen với người bạn ấy, thì em lại muốn cảm ơn anh, thật lòng như thế.
Trước đây, khi còn có anh ở bên, em luôn ghét nhất là Cô Đơn mà, anh nhớ không? Em ghét mỗi lúc anh bận không trả lời tin nhắn của em. Em hậm hực khi gọi cho anh mà chỉ nghe thấy tiếng tút dài như vô tận. Em cáu bẳn khi anh vô tình làm em buồn mà không chịu nhận lỗi rồi xin cái lỗi ấy về mình sớm đi… Những khi ấy, Cô Đơn ùa đến bên em, dồn dập, làm em chênh vênh kinh khủng. Cô Đơn vờn vuốt những bực dọc trong em… Cô Đơn làm em không thể cầm chừng nước mắt của mình quá lâu. Vậy là em bật khóc, thút thít… Ngày đó em ghét cô đơn lắm, vì chính Cô đơn lật tẩy sự yếu đuối cố hữu trong em, như thể đang cười cợt sự ngốc nghếch của em vậy.
Những ngày không có Anh, em chỉ có Cô Đơn làm bạn. Em trở nên lặng lẽ, ít nói, ít cười... Khi ấy, em mới thấy, Cô Đơn không hề đáng ghét. Em coi đó như một người bạn. Có thể bạn ấy không dịu dàng được bằng anh, cũng không thể làm em cười như anh đã từng, cũng không thể nghe nhạc cùng em mỗi tối, hay đưa em đi chơi tung tăng khắp nơi. Nhưng bạn ấy lại đáng yêu theo một cách riêng, anh biết không?
Những lúc em ngồi lặng thinh một mình, bạn ấy nhẹ nhàng ngồi bên, lặng im. Những lúc em cố dối lòng mình là “Em là một cô gái mạnh mẽ”, bạn ấy như thể đang cười khì khì, nói em đừng làm thế, có ai đâu mà phải giả vờ, khờ thật. Thế là, em lại chẳng ngại bộc bạch nỗi buồn sâu thẳm trong lòng mình. Bạn ấy khẽ lặng im, thay em thở những tiếng thở dài. Em cảm nhận được rằng, bạn ấy hình như đang nghĩ:”Anh là đồ đáng ghét, sao lại để một cô gái mỏng manh, dễ thương như em phải khóc thế này chứ? Anh thật là tệ, và ngu ngốc khi không biết trân trọng mà còn mang đến biết bao những cay đắng cho em”.
Những khi em buồn, cúi mặt chẳng nói gì, mênh mang những nỗi buồn không tên gợi về từ quá khứ. Bạn ấy nhất quyết không cho em làm vậy, bạn ấy đem tất cả gói ghém cẩn thân, cất vào ngăn sâu nhất trong trái tim em. Bạn ấy đã cho em biết, em cần phải sống cho mình, không phải em xấu nên bị 1 mình, mà vì người xứng đáng với tình yêu của em đang đợi em học được cách yêu thương bản thân mình trước. Bạn ấy, dỗ dành em những khi em khóc nấc lên vì nghĩ em không thể làm được.
Giờ đây, tất cả những tổn thương anh gây ra trong em đã nguôi rồi, và hình ảnh anh trong tâm trí em đã nhạt màu, thậm chí bạc phếch, anh có thấy em giỏi không?
Cô Đơn cũng đáng yêu mà, đúng không nào? Em đã làm được như anh muốn rồi này. Em đã cười nhiều hơn, vui vẻ hơn, bớt những lúc ủ dột một mình rồi khóc ri rỉ. Em đã dần thoát ra khỏi những bế tắc, mỗi ngày bớt đi môt chút. Cô Đơn cũng có lúc rắn với em lắm, nhờ điều đó mà em mới mạnh mẽ thật sự như hôm nay.
Lời cuối em muốn nói, là cảm ơn Anh nhiều, vì đã nhường Em lại cho nỗi Cô Đơn…
Trước đây, khi còn có anh ở bên, em luôn ghét nhất là Cô Đơn mà, anh nhớ không? Em ghét mỗi lúc anh bận không trả lời tin nhắn của em. Em hậm hực khi gọi cho anh mà chỉ nghe thấy tiếng tút dài như vô tận. Em cáu bẳn khi anh vô tình làm em buồn mà không chịu nhận lỗi rồi xin cái lỗi ấy về mình sớm đi… Những khi ấy, Cô Đơn ùa đến bên em, dồn dập, làm em chênh vênh kinh khủng. Cô Đơn vờn vuốt những bực dọc trong em… Cô Đơn làm em không thể cầm chừng nước mắt của mình quá lâu. Vậy là em bật khóc, thút thít… Ngày đó em ghét cô đơn lắm, vì chính Cô đơn lật tẩy sự yếu đuối cố hữu trong em, như thể đang cười cợt sự ngốc nghếch của em vậy.
Những ngày không có Anh, em chỉ có Cô Đơn làm bạn. Em trở nên lặng lẽ, ít nói, ít cười... Khi ấy, em mới thấy, Cô Đơn không hề đáng ghét. Em coi đó như một người bạn. Có thể bạn ấy không dịu dàng được bằng anh, cũng không thể làm em cười như anh đã từng, cũng không thể nghe nhạc cùng em mỗi tối, hay đưa em đi chơi tung tăng khắp nơi. Nhưng bạn ấy lại đáng yêu theo một cách riêng, anh biết không?
Những lúc em ngồi lặng thinh một mình, bạn ấy nhẹ nhàng ngồi bên, lặng im. Những lúc em cố dối lòng mình là “Em là một cô gái mạnh mẽ”, bạn ấy như thể đang cười khì khì, nói em đừng làm thế, có ai đâu mà phải giả vờ, khờ thật. Thế là, em lại chẳng ngại bộc bạch nỗi buồn sâu thẳm trong lòng mình. Bạn ấy khẽ lặng im, thay em thở những tiếng thở dài. Em cảm nhận được rằng, bạn ấy hình như đang nghĩ:”Anh là đồ đáng ghét, sao lại để một cô gái mỏng manh, dễ thương như em phải khóc thế này chứ? Anh thật là tệ, và ngu ngốc khi không biết trân trọng mà còn mang đến biết bao những cay đắng cho em”.
Những khi em buồn, cúi mặt chẳng nói gì, mênh mang những nỗi buồn không tên gợi về từ quá khứ. Bạn ấy nhất quyết không cho em làm vậy, bạn ấy đem tất cả gói ghém cẩn thân, cất vào ngăn sâu nhất trong trái tim em. Bạn ấy đã cho em biết, em cần phải sống cho mình, không phải em xấu nên bị 1 mình, mà vì người xứng đáng với tình yêu của em đang đợi em học được cách yêu thương bản thân mình trước. Bạn ấy, dỗ dành em những khi em khóc nấc lên vì nghĩ em không thể làm được.
Giờ đây, tất cả những tổn thương anh gây ra trong em đã nguôi rồi, và hình ảnh anh trong tâm trí em đã nhạt màu, thậm chí bạc phếch, anh có thấy em giỏi không?
Cô Đơn cũng đáng yêu mà, đúng không nào? Em đã làm được như anh muốn rồi này. Em đã cười nhiều hơn, vui vẻ hơn, bớt những lúc ủ dột một mình rồi khóc ri rỉ. Em đã dần thoát ra khỏi những bế tắc, mỗi ngày bớt đi môt chút. Cô Đơn cũng có lúc rắn với em lắm, nhờ điều đó mà em mới mạnh mẽ thật sự như hôm nay.
Lời cuối em muốn nói, là cảm ơn Anh nhiều, vì đã nhường Em lại cho nỗi Cô Đơn…