Đêm qua tôi nằm mơ thấy em.
Giữa khu ký túc quen thuộc ngày nào, em quay lưng bước đi giữa dòng người đông đúc. Tôi đứng phía sau gọi với theo, cố chạy thật nhanh để đuổi kịp.
Nhưng vô vọng.
Dòng người vẫn cứ cuốn em đi xa dần…
Tỉnh dậy rồi mà cảm giác hụt hẫng vẫn còn nguyên.
Tôi lại nhớ về lần đầu tiên gặp em.
Ngày ấy là buổi học đầu tiên ở lớp Training. Tôi đi muộn nên bị sếp xếp xuống ngồi bàn cuối. Trong đầu còn nghĩ kiểu này chắc phải ngồi một mình suốt khóa học rồi.
Ai ngờ vẫn có người đi muộn hơn tôi.
Là em.
Em bước vào lớp với dáng vẻ nhí nhảnh như một chú chim nhỏ, chẳng hề ngại ngùng mà đi thẳng tới vỗ vai tôi:


“Chỗ này em ngồi được không anh?”


Tôi nhìn em rồi bật cười:


“Ai mà chẳng vui khi được ngồi cạnh một cô gái xinh đẹp như em.”


Em cười.
Mà hình như từ lúc ấy, câu chuyện của tôi và em cũng bắt đầu.
Suốt quãng thời gian Training đầy áp lực, chúng tôi gần như lúc nào cũng đi cùng nhau. Cùng học, cùng bị nhắc nhở, cùng thức khuya ôn bài, cùng trải qua những ngày mệt đến mức chỉ muốn bỏ cuộc.
Có mồ hôi.
Có nước mắt.
Và cũng có rất nhiều tiếng cười.
Kết thúc khóa học, mỗi người lại về một bộ phận khác nhau.
Tôi qua CNC-TEAM bên New Metal.
Còn em…
May mắn là chúng tôi vẫn đi cùng ca.
Thế nên cứ đến những ngày nghỉ đổi ca, hai đứa lại hẹn nhau đi đâu đó quanh ký túc.
Mà thật ra cũng chẳng cần đi xa.
Khu ký túc ngày ấy giống như một thành phố xanh thu nhỏ. Có thư viện, có ghế đá, có những căn chòi nhỏ và cả những con đường tối tối đầy gió về đêm.
Thư viện là nơi hai đứa thường ngồi hàng giờ liền đọc sách đến quên cả thời gian. Đọc đến lúc bụng đói meo mới chịu kéo nhau đi ăn.
Còn ghế đá và những căn chòi nhỏ… lại là nơi dành cho những cuộc trò chuyện không đầu không cuối.
Hai đứa thường ngồi cạnh nhau nghe nhạc.
Em thích rap.
Tôi cũng vậy.
Có lần em vừa đung đưa chân vừa nói:


“Ước gì mình được như lời bài hát ấy… yêu thỏa thuê, đau quằn quại rồi lại yêu… mãi mãi.”


Rồi em ngân nga đọc rap.
Những câu tình cảm qua giọng em nghe nhẹ mà thấm đến lạ.
Em quay sang cười:


“Lần sau mình song ca bài Love Song nhé!”


Tôi chỉ khẽ đáp:


“Ừm…”


Em hay cười lắm.
Nụ cười của em giống như nắng mùa thu, nhẹ nhàng nhưng đủ làm người khác thấy ấm lòng.
Nhưng em cũng dễ khóc nữa.
Mỗi lần tôi trêu hơi quá một chút là mắt em đã bắt đầu ngân ngấn nước. Thấy vậy tôi lại sợ em buồn thật nên chẳng dám chọc thêm.
Vì đôi lúc tôi cũng từng thấy em ngồi lặng bên cửa sổ, nhìn xa xăm như đang giấu trong lòng điều gì đó.
Em thường gọi tôi là “anh trai”.
Mỗi lần nghe vậy tôi đều lắc đầu:


“Không muốn làm anh cô đâu nhé.”


Em lại cười:


“Vậy gọi là anh bạn được không?”


Tôi nhăn mặt.
Còn em thì cười vô tư như chẳng hiểu gì.
Tôi hay gọi em là “Ngốc”.
Mỗi lần bị gọi như vậy, em thường im lặng rồi nhìn về đâu đó rất xa.
Mà những khoảnh khắc ấy…
Tim tôi lại thêm một lần lỗi nhịp.

Chiều nay đi ngang qua ký túc, tôi lại thấy từng đôi sánh bước bên nhau.
Chỉ có mình tôi lang thang giữa những con đường cũ, cố nhặt lại vài mảnh ký ức còn sót lại.
Thái Nguyên giờ đâu phải mùa đông.
Vậy mà tôi vẫn thấy lòng mình lạnh đến tê tái.
Buồn…
“Em nói phải kết hôn với một người em từng yêu…”
Bài hát ngày nào còn chưa kịp cùng em hát hết, giờ đã thành ký ức.
Đêm nay tôi lại một mình đeo tai nghe đi dọc ký túc.
Nghe Trịnh Đình Quang hát bài Thất Tình.
Bỗng chỉ muốn đi đâu đó thật xa…
Xa đến mức không còn cảm nhận được cảm giác cô đơn lúc này nữa.
Em đã về bên ấy.
Nhưng chắc gì em đã vui.
Còn tôi ở lại…
Thấy mình bơ vơ giữa những ký ức chưa kịp cũ.
#PageTráiTimĐồngCảm

__________
Nhi:Mình hiểu rằng những ký ức đẹp với người đó đang là một phần quan trọng trong cuộc sống của bạn.

Trang Su: cảm thấy xúc động khi anh nói về nụ cười của em, và cách anh luôn quan tâm để không làm em buồn.

Yukenz: như tiêu đề

Jani: Em có vẻ là một phần quan trọng trong cuộc sống của anh, và dù có chia xa nhau, kỷ niệm vẫn sẽ ở lại.

Linh: Đôi khi, cuộc sống đưa chúng ta qua những thử thách và biến cố, nhưng những ký ức vẫn sẽ mãi mãi ở trong trái tim của chúng ta. Cho mình xin link bài hát Love Song 😊)